── Khi chữ viết thực dụng trở thành trò chơi của cái đẹp
Từ khi nào thư pháp trở thành một điều để thưởng thức?
Trong quá khứ, thư pháp là một hình thức giáo dưỡng và kỹ năng không thể thiếu đối với những người có địa vị xã hội. Tuy nhiên, trong suốt thời Edo, thư pháp dần dần vượt ra khỏi tính thực dụng và biến đổi thành một thú vui văn hóa.
Sự thay đổi này không chỉ đơn thuần là vấn đề thị hiếu.
Đó là kết quả của sự đan xen phức tạp giữa cấu trúc xã hội, hệ thống giáo dục, văn hóa xuất bản và ý thức thưởng thức, những yếu tố đã làm thay đổi chính vị thế của thư pháp.
Bài viết này sẽ cẩn trọng lần theo quá trình mà trong thời Edo, thư pháp đã chuyển mình từ “giáo dưỡng” sang “thú vui”.
- Thư pháp trước thời Edo──Biết viết là “năng lực để sinh tồn”
- “Khoảng trống” sinh ra từ sự ổn định của xã hội Edo── Những thay đổi do một thời đại không chiến tranh mang lại
- Trường terakoya và tỷ lệ biết chữ── Khi việc viết không còn là điều đặc biệt
- Sự phổ biến của sách mẫu và pháp thiếp── Từ “thư pháp để học” sang “thư pháp để chọn”
- Văn hóa cổ bút và sổ gấp── Thư pháp trở thành thú vui sưu tầm và so sánh
- Võ sĩ, thị dân và văn nhân── Những cách thưởng thức thư pháp khác nhau
- Từ giáo dưỡng đến thú vui── Không phải sự suy đồi, mà là “sự trưởng thành”
- Tổng kết── Thời Edo đã tạo nên “thư pháp của hiện tại”
Thư pháp trước thời Edo──Biết viết là “năng lực để sinh tồn”
Trước thời Edo, khả năng viết gắn liền trực tiếp với công việc thực tiễn.
Thư pháp có mối liên hệ sâu sắc với nền tảng của xã hội, bao gồm:
- Công việc hành chính và chính trị
- Nghi lễ tôn giáo
- Văn bản chính thức
- Gia phả và các loại khế ước
Viết đẹp đồng nghĩa với việc có khả năng truyền đạt chính xác và ghi chép đúng đắn.
Trong thời kỳ này, thư pháp coi trọng chức năng và độ tin cậy hơn là vẻ đẹp.
“Khoảng trống” sinh ra từ sự ổn định của xã hội Edo── Những thay đổi do một thời đại không chiến tranh mang lại
Khi bước vào thời Edo, xã hội Nhật Bản trải qua một giai đoạn ổn định lâu dài.
- Võ sĩ chuyển từ chiến trường sang cơ quan hành chính
- Thương nhân tham gia các hoạt động kinh tế dài hạn
- Dân thường định cư và sống cuộc sống thường nhật ổn định
Những thay đổi này mang lại cho con người sự dư dả về thời gian và tinh thần.
Thư pháp không còn chỉ là “kỹ năng để tồn tại”, mà được nhìn nhận như một hành vi rèn luyện bản thân.
Trường terakoya và tỷ lệ biết chữ── Khi việc viết không còn là điều đặc biệt
Trong thời Edo, các trường terakoya lan rộng khắp cả nước, giúp tầng lớp bình dân phổ cập việc đọc và viết.
Điều quan trọng ở đây là: bản thân việc “có thể viết” đã không còn là điều đặc biệt nữa.
Trong một xã hội nơi ai cũng viết được, sự khác biệt nằm ở
“viết như thế nào”.
Từ đó, vẻ đẹp, cá tính và khuynh hướng thẩm mỹ trong thư pháp bắt đầu được chú ý.
Sự phổ biến của sách mẫu và pháp thiếp── Từ “thư pháp để học” sang “thư pháp để chọn”
Nhờ sự phát triển của kỹ thuật in ấn, các ấn phẩm sau được lưu hành rộng rãi:
- Sách mẫu chữ
- Pháp thiếp
- Tuyển tập bút tích danh gia
Con người bắt đầu tiếp nhận thư pháp không chỉ như:
- Đối tượng để sao chép cho đúng
- Phương tiện rèn luyện kỹ thuật
mà còn như:
- Một phong cách có thể lựa chọn
- Một đối tượng để điều chỉnh theo sở thích cá nhân
Thư pháp chuyển từ thứ cần bắt chước sang thứ để thưởng thức.
Văn hóa cổ bút và sổ gấp── Thư pháp trở thành thú vui sưu tầm và so sánh
Trong thời Edo, các hình thức như:
- Cổ bút cắt rời
- Sổ gấp
- Sổ giảo (sổ đối chiếu bút tích)
được phát triển mạnh mẽ.
Ở đây, thư pháp được đánh giá không phải như:
- Văn bản thực dụng
- Một bài viết hoàn chỉnh
mà như:
- Vẻ đẹp thuần túy của đường nét
Ở giai đoạn này, thư pháp hoàn toàn bước vào thế giới của sự thưởng ngoạn — trở thành một thú vui thực thụ.
Võ sĩ, thị dân và văn nhân── Những cách thưởng thức thư pháp khác nhau
Thư pháp của võ sĩ: thú vui tu dưỡng nhân cách
Đối với võ sĩ, thư pháp là một thú vui mang tính giáo dưỡng nhằm:
- Điều chỉnh tâm hồn
- Thể hiện phẩm cách
Thư pháp của thị dân: kỹ nghệ tô điểm cho đời sống
Trong tầng lớp thị dân, thư pháp được yêu thích dưới những hình thức gắn với cuộc sống như:
- Biển hiệu cửa hàng
- Thơ haikai
- Văn bản cá nhân
Thư pháp của văn nhân: trò chơi của tư tưởng và cái đẹp
Các văn nhân tự do qua lại giữa:
- Thơ ca
- Hội họa
- Thư pháp
và triển khai thư pháp như một sân chơi tinh thần.
Từ giáo dưỡng đến thú vui── Không phải sự suy đồi, mà là “sự trưởng thành”
Đôi khi, việc thư pháp trở thành thú vui bị cho là sự suy thoái.
Nhưng trên thực tế, đó là biểu hiện của sự trưởng thành văn hóa.
- Từ thư pháp chỉ để viết
- Sang thư pháp để thưởng thức
- Sang thư pháp để đánh giá, lựa chọn và bàn luận
Thư pháp đã tiến vào một tầng sâu hơn của hoạt động tinh thần con người.
Tổng kết── Thời Edo đã tạo nên “thư pháp của hiện tại”
Ngày nay, việc chúng ta có thể:
- Học thư pháp
- Thưởng thức thư pháp
- Trò chuyện và bàn luận về thư pháp
là bởi trong thời Edo, thư pháp đã được giải phóng như một “thú vui”.
Thư pháp vừa giữ được sự nghiêm cẩn của giáo dưỡng, vừa đạt được tự do của niềm vui.
Chính tính hai mặt này đã nâng đỡ sự phong phú của văn hóa thư pháp Nhật Bản.
Comments