── Lựa chọn xoay quanh “xương cốt” và “hơi thở” của thư pháp
Khi bắt đầu học thư pháp, ai cũng từng ít nhất một lần đối mặt với câu hỏi này:
“Nên học từ bia đá Hán hay từ pháp thiếp?”
Nên đối diện với những chữ mạnh mẽ được khắc trên đá?
Hay nên để bản thân hòa vào dòng chảy của những nét bút kiệt tác được viết trên giấy?
Câu hỏi này không chỉ đơn thuần là việc chọn tài liệu học tập.
Nó liên quan đến thái độ căn bản về việc ta nhìn nhận thư pháp như một loại hình nghệ thuật như thế nào.
- Bia đá Hán là gì ── Nơi học “khung xương” củ
- Pháp thiếp là gì ── Nơi học “hơi thở” của chữ viết
- Vì sao thường được nói như một “cấu trúc đối lập”?
- “Học tập không thiên lệch” theo tư tưởng trong Thư Phổ
- Người mới bắt đầu nên học từ đâu?
- Sự tiếp nhận độc đáo trong thư pháp Nhật Bản
- Kết luận ── Không phải chọn, mà là qua lại
Bia đá Hán là gì ── Nơi học “khung xương” củ
Bia đá Hán (漢碑) là những tư liệu chữ viết được khắc trên đá.
Phần lớn được tạo tác từ thời Hậu Hán đến nhà Đường, như các công trình mang tính quốc gia hoặc kỷ niệm tôn giáo, vì vậy trong đó hàm chứa ý thức quy phạm và cấu trúc rất mạnh mẽ.
Những điều có thể học từ bia đá Hán
- Logic về độ dày và trọng lượng của nét
- Sự nghiêm cẩn trong điểm bắt đầu và kết thúc của nét bút
- Cảm giác ổn định trong cấu trúc chữ
- Nhận thức rõ ràng về “pháp (quy tắc)” trong thư pháp
Khắc chữ lên đá là hành vi không cho phép sửa chữa.
Vì thế, mỗi nét trong bia đá Hán đều được thực hiện với ý thức cao độ; tính tất nhiên lấn át hoàn toàn tính ngẫu nhiên.
Nói cách khác, bia đá Hán chính là giáo trình để rèn luyện cấu trúc thân thể của thư pháp — xây dựng “xương cốt” cho chữ.
Pháp thiếp là gì ── Nơi học “hơi thở” của chữ viết
Ngược lại, pháp thiếp (法帖) là những tuyển tập các bút tích danh gia được viết trên giấy.
Từ Kiểu chạy và Kiểu chữ thảo tiêu biểu của Vương Hi Chi, cho đến các cổ bút kana của Nhật Bản, tất cả đều phản ánh rõ rệt cảm giác cơ thể và sự dao động cảm xúc của người viết.
Những điều có thể học từ pháp thiếp
- Dòng khí kết nối giữa các nét bút
- Sự thay đổi về tốc độ và nhịp điệu
- Sự thống nhất giữa hơi thở và vận bút
- Trạng thái tinh thần của người viết thể hiện qua nét chữ
Các nét trong pháp thiếp luôn chuyển động.
Ngay cả những nét tưởng chừng đứng yên cũng ẩn chứa dấu hiệu của động tác kế tiếp.
Điều học được ở đây là cảm giác rằng thư pháp là một chuyển động sống động.
Vì sao thường được nói như một “cấu trúc đối lập”?
Xét về mặt lịch sử, bia đá Hán và pháp thiếp thường được mô tả như hai thái cực đối lập:
- Bia đá Hán: cứng cáp · quy phạm · sức mạnh kết cấu
- Pháp thiếp: uyển chuyển · tự nhiên · cảm xúc
Tuy nhiên, về bản chất, hai yếu tố này không hề đối địch.
Ngược lại, chúng là hai bánh xe giúp thư pháp vận hành.
Chỉ có khung xương thì không thể chuyển động.
Chỉ có hơi thở thì không thể đứng vững.
Mối quan hệ này giống như chính cơ thể con người.
“Học tập không thiên lệch” theo tư tưởng trong Thư Phổ
Trong thế giới lý luận thư pháp, lời cảnh báo về sự thiên lệch đã xuất hiện từ rất sớm.
Thư pháp sẽ “chết” nếu quá nghiêng về pháp tắc.
Và sẽ sụp đổ nếu đắm chìm trong cảm xúc.
Nói cách khác:
- Không có tự do nếu không học cấu trúc
- Và cấu trúc sẽ không có sức sống nếu không hiểu tự do
Chỉ học bia đá Hán thì chữ dễ trở nên cứng nhắc.
Chỉ theo pháp thiếp thì chữ dễ nhẹ và trôi nổi.
Không bên nào đủ để hoàn thiện thư pháp.
Người mới bắt đầu nên học từ đâu?
Vậy trong thực tế, thứ tự học tập nên như thế nào?
Một định hướng chung
- Giai đoạn học Kiểu vuông và Phong cách văn thư
→ Lấy bia đá Hán làm trung tâm để thấm nhuần cấu trúc và chất lượng nét - Giai đoạn tiến tới Kiểu chạy, Kiểu chữ thảo và kana
→ Thông qua pháp thiếp để học mạch khí và nhịp điệu
Tuy nhiên, đây không phải là trình tự tuyệt đối.
Điều quan trọng là nhận ra hiện tại bản thân đang thiếu điều gì.
- Nét yếu → quay lại bia đá Hán
- Chữ quá cứng → tiếp xúc với pháp thiếp
Chính sự vận động qua lại này nâng đỡ quá trình tiến bộ trong thư pháp.
Sự tiếp nhận độc đáo trong thư pháp Nhật Bản
Tại Nhật Bản, việc tiếp nhận bia đá Hán và pháp thiếp còn phức tạp hơn.
Sự ra đời của văn hóa thư pháp kana khiến cảm quan kiểu pháp thiếp được coi trọng trong nhiều bối cảnh.
Tuy nhiên, nếu quan sát kỹ các tác phẩm danh tiếng của Nhật Bản, ta sẽ luôn thấy bên dưới là khung xương của thư pháp chữ Hán.
Ở nơi không nhìn thấy, bia đá Hán nâng đỡ.
Ở nơi hiển lộ, pháp thiếp mang lại hơi thở.
Đây chính là cấu trúc tầng sâu của thư pháp Nhật Bản.
Kết luận ── Không phải chọn, mà là qua lại
Câu trả lời cho câu hỏi “nên học từ bia đá Hán hay pháp thiếp?” nằm ở chỗ không phải chọn một trong hai.
Việc học thư pháp không phải là đường thẳng, mà là sự luân chuyển.
- Dựng xương bằng bia đá Hán
- Thông khí bằng pháp thiếp
- Rồi lại trở về bia đá Hán để chỉnh trục
Chỉ trong vòng tuần hoàn này, thư pháp mới trưởng thành.
Nếu chữ của bạn quá cứng, hãy tìm dòng chảy.
Nếu quá nhẹ, hãy tìm trọng lượng.
Bia đá Hán và pháp thiếp luôn đứng hai bên bạn, như hai người thầy suốt đời.
Comments